Tác giả Tô Giang đã gây chú ý sau hai cuốn tự truyện về đời anh "Dân chăn mèo” – tiếng lóng ám chỉ công việc “quản trị rủi ro” của người Việt bí mật trồng cỏ cần sa bất hợp pháp trong các ngôi nhà và cuốn "Nếu không có ngày mai" là chuyện anh bị bắt ở tù và đã hiểu thêm nhiều điều quý giá về cuộc sống.
Cuốn thứ ba "Bỗng dưng con mồ côi" là những nhớ thương, đau đớn của một đứa con ngày mất mẹ – bà đã qua đời do chứng mất trí nhớ và đã mất sau nhiều năm lo nghĩ thương con đang vật lộn tìm tương lai rồi vào tù ở nước Úc xa xôi. Bạn sẽ thấy sự thương yêu, tình mẹ con thiêng liêng qua những hồi ức tuyệt đẹp và cũng tột cùng đau đớn của người con. Trong tột cùng thương đau, những hồi ức cứ hiện ra theo từng ngày, ngày thứ nhất cho đến một trăm ngày mẹ đi. Những câu chuyện – hoặc chỉ là mảnh vỡ của câu chuyện của người con đến bất chợt không theo trật tự thông thường mà theo quy luật của cảm xúc la liệt ngổn ngang bởi theo tác giả “ký ức như là cơn lũ”.