Nối tiếp quyển sách gây thương nhớ làm mưa làm gió “Cho Tôi Một Vé Đi Tuổi Thơ”, Nguyễn Nhật Ánh lại cho ra đời tiếp (gần như được coi là phần 2) mang tên “Cảm Ơn Người Lớn”, cũng về 4 đứa trẻ: tác giả (cu Mùi), Hải Cò, Tủn và Tí Sún. Mình vẫn còn ngờ ngợ vì tác giả không tự khẳng định mình tên là cu Mùi, nhưng ông khẳng định mình là người kể về câu chuyện này, mình là tác giả của những bài thơ về Tủn hay Tí Sún, mình viết về chính tuổi thơ của mình. Do đó, câu chuyện của ông chân thực đến từng chân tơ kẽ tóc.
Cũng là những trò nghịch phá của trẻ con, những suy nghĩ, ước mơ và trái tim hồn nhiên của những đứa trẻ, nhưng sao làm ta không khỏi bồi hồi. Ai mà chẳng trải qua tuổi thơ. Có phải ngày bé ta cũng thường xuyên có những trò nghịch ngợm chẳng cần biết đến hậu quả, bố mẹ ta cũng lắc đầu ngán ngẩm, ca thán, la mắng là ta chí phí thời gian vào những thứ vô bổ? Những người lớn xuất hiện trong tuổi thơ của cậu bé cu Mùi cũng vậy, “cái này có làm ra tiền không?” hay “không lo học hành suốt ngày chơi bời”, cũng là những câu ta thường xuyên bắt gặp? Chậm lại một chút, có phải chính bạn bây giờ, đang nói với con bạn những lời như vậy?
Người lớn chúng ta vì những bận bịu lo toan mà quên mất mình, hay con mình, đã và đang có một tuổi thơ đẹp đến nhường nào. Nếu chúng ta chỉ lo vùi đầu học, ắt hẳn chúng ta không có nhiều chuyện để kể như bây giờ, mặc dù khi lớn có thể ta rất bực bội với những trò dại dột của chúng ta ngày xưa.
Dẫu sau, vẫn phải “cảm ơn người lớn” vì đã cho tất cả chúng ta có mặt trên thế giới này để được sống qua tuổi thơ “dữ dội” đó.
(Theo Cộng Đồng Sách)
https://www.facebook.com/congdongsachsydney