Trại tập trung Đức quốc xã – cơn ác mộng của con người, nơi tận cùng của nỗi đau thể xác lẫn tâm hồn. Nơi chôn vùi sự sống, biến con người thành công cụ, biến con người thành con vật mất đi nhân tính. Đâu là con đường sống sót trong những giấy phút hoang mang sợ hãi, đớn đau, mất hy vọng, và lầm lạc lẽ sống… Khi trở về thì sao? Trở về và biết rằng không còn ai chờ đợi mình, trở về với những vết sẹo trong tâm hồn, những giằng xé nội tâm, những ẩn ức tâm lý và hoàn toàn mất đi lẽ sống, rồi bị biến dạng nhân tính, trở nên cay đắng với cuộc đời.
Với tư cách là một bác sỹ tâm lý, sau khi trải qua cảnh địa ngục trần gian đó, Frankl kết luận rằng ngay cả trong hoàn cảnh vô nghĩa, đau đớn và nhẫn tâm nhất, cuộc sống vẫn tiềm ẩn ý nghĩa. Ông dạy mình và người khác không bao giờ được quên rằng chúng ta vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời ngay cả khi đối diện với một tình huống vô vọng, một số phận không thể thay đổi. Bởi lẽ, ý nghĩa của cuộc sống có thể tìm thấy trong mọi khoảnh khắc, cuộc sống không bao giờ mất hết ý nghĩa, ngay cả khi phải chịu đau đớn và cái chết.