"Còn ai muốn thay đổi ý định không?" Xaden hô to, rà soát một lượt các hàng học viên còn lại với ánh mắt sắc sảo giống như của con rồng màu lam ở phía sau anh ta. "Không à? Tuyệt vời. Khoảng một nửa các bạn sẽ chết tại thời điểm này, vào mùa hè tới."
Hàng ngũ tân bình im phăng phắc, ngoại trừ một vài tiếng thút thít không đúng lúc ở bên trái tôi.
"Một phần ba các bạn vào năm tiếp theo, và một tỉ lệ tương tự vào năm cuối. Ở đây không ai quan tâm xem bố mẹ của các bạn là ai. Ngay chính người con trai thứ hai của vua Tauri cũng đã thiệt mạng trong ngày Tuốt lúa. Do đó, hãy nói cho tôi nghe một lần nữa: Bây giờ khi đã vào được Khối Ky binh, các bạn có cảm thấy mình bất khả chiến bại? Bất khả xâm phạm? Ưu tú?"
Một luồng nhiệt lại phóng ra - lần này hướng thẳng vào mặt tội - và mọi cơ bắp trên người tôi siết lại, chuẩn bị cho trận hỏa thiêu. Nhưng hóa ra không phải lừa... chỉ là hơi nước. Nó khiến đuôi sam của Rhiannon văng ra sau lưng khi đàn rồng đồng loạt thở phì. Vải quần của tân bình đứng trước tôi đột nhiên sầm màu ở phía sau và vệt nước nhanh chóng lan xuống chân.
Những con rồng muốn dọa cho chúng tôi sợ hãi. Nhiệm vụ đã hoàn thành.
“Bởi vì với loài rồng, các bạn chẳng phải là thứ bất khả xâm phạm hay đặc biệt gì sất." Xaden chỉ vào con rồng màu lam và hơi nghiêng người về phía trước, như thể muốn tiết lộ một bí mật với mọi người, và ánh mắt của chúng tối gặp nhau.
”Đối với loài rồng, các bạn chỉ là con mồi mà thôi.”