“Hiếu – Thở cho Ba, mỉm cười cho Má” đưa ra những thực tế vốn đang tồn tại trong xã hội hiện đại này theo cách trung dung nhất; để trước những hiện thực xã hội đó, chúng ta sẽ tự hỏi mình có phải “đứa con khó dạy” không? Hay thậm chí, là vấn đề quá khứ của cha mẹ, nhưng lại có liên hệ trực tiếp đến chính chúng ta ở hiện tại này; và từ đó, ta suy ngẫm về cách để cùng cha mẹ hóa giải những khổ đau cũ, để có thể “vượt thắng giận hờn”.
Một giá trị sâu sắc và xuyên suốt quyển “Hiếu – Thở cho Ba, mỉm cười cho Má” nữa, đó là sự tương tác giữa cha mẹ và con cái. Nên, không chỉ nhắc nhở những người làm con hiểu đúng, hiểu sâu và thực hành việc tiếp nối một cách đẹp đẽ, Thiền sư Thích Nhất Hạnh còn nói về việc người làm cha, làm mẹ nên thay đổi góc nhìn ra sao.
Nếu cha mẹ không hiểu xu thế phát triển của thế hệ các con thì làm sao có thể “thiết lập truyền thông trong gia đình” được? Và nếu không có truyền thông lành mạnh thì làm sao cha mẹ có thể cho con được “tình thương mang tên tuệ giác”? Cha mẹ cũng cần thực tập rất nhiều, để trở thành người bạn đồng hành của con, để cùng con có được “hiện pháp lạc trú”, để dạy cho cách “gạn lọc nhiễm ô” trong thói quen hằng ngày.
Bằng những ví dụ rất gần gũi trong mối quan hệ gia đình, giữa cha mẹ với con cái, người đọc có thể hiểu việc “học vô thường để có chánh kiến”, tức có cái nhìn đúng đắn nhằm tiếp cận dễ dàng và thực hành việc “đưa vô ngã vào đời”. Hai khái niệm “vô thường” và “vô ngã” không còn xa lạ nữa, cũng không còn được nhìn theo góc độ tôn giáo mà là những nội dung bất kỳ ai cũng có thể lĩnh hội để thay đổi dần cách nhìn, cách sống của mình, để cùng người thân có được “khoảnh khắc an lạc cùng nhau”.