“Hà Nội là một thành phố kì lạ. Những người xa nó khoảng chục năm, quay trở về chắc ngỡ ngàng về những thay đổi, nhiều khi không mấy đẹp đẽ gì của nó. Ngỡ ngàng đấy nhưng không hề xa lạ. Người ta vẫn có thể nhận thấy một dáng vẻ xưa cũ trong một vài con ngõ, một vài dãy phố, một vài con đường, thậm chí một vài tường rào ở ngay trung tâm thành phố, nơi vẫn giữ nguyên được dàn ti gôn hay một vài người bán hàng vẫn giữ nếp bán những đĩa hoa cúng thơm thảo gói trong mảnh lá dong sạch sẽ ngày rằm, mùng một. Có được điều đó là nhờ những thị dân giữa cơn điên của tiền bạc vẫn kiên quyết giữ một ngôi nhà mặt phố chính để bán sách (sách giấy) suốt mấy chục năm cho đến ngày nay hay kiên định giữ một hàng rào xưa cũ, mở một hiệu thuốc bán cho những khách hàng đi lại quen thuộc. Đó là một thứ kiêu hành của những người vô cùng giàu có. Tản văn của Đỗ Phấn viết về một Hà Nội như thế.” – Phạm Xuân Thạch, nhà nghiên cứu văn học.