Bạn có tin rằng quyển sách này có “ma thuật” không?
Chắc hẳn có rất nhiều bạn đã biết về lối sống minimalism của người Nhật, tức là trong nhà hầu như không có gì ngoài những dụng cụ cần thiết hay quần áo vừa đủ mặc, tức là 3-4 bộ mà thôi. Lẽ dĩ nhiên, cuốn sách này nói về lối sống đó một cách chi tiết, lí do tại sao có người chọn cách sống đó.
Bạn có thể nghĩ “thì cũng bình thường mà, ai sống vậy thì sống, mình thấy mình đâu có nhiều đồ quá”, hoặc bạn có thể nghĩ “đồ ít vậy làm sao mà sống, lúc cần thì sao?”, mình cũng đã nghĩ vậy khi mở quyển sách ra, cho đến khi mình đọc khoảng 50 trang, mình đã đứng lên và… vứt đồ.
Xin bạn khoan khiển trách mình không biết quý đồ đạc. Mình đã sống với những món đồ mình vứt đó ba năm rồi, và chỉ dùng vài lần, nó đã đóng bụi từ hồi nào không hay, có những món còn mới toanh.
Vậy tại sao chúng ta lại mua đồ và giữ đồ đạc?
Sasaki, tác giả, đã giải thích bởi chúng ta thường có xu hướng quan tâm người khác nghĩ gì về mình hơn là chính mình đánh giá mình, và con người ai cũng muốn giá trị của mình được công nhận, nên đồ vật là thước đo dễ dàng nhất để tìm sự công nhận của người khác. Chúng ta luôn tin rằng món đồ đắt tiền, nhà cửa khang trang, cái gì cũng có, mới là hạnh phúc, giàu có.
Ta quên rằng ta chính là nô lệ của đồ vật, ta phải dọn dẹp nó, ta phải làm việc cực khổ để mua được món đồ ta muốn, ta phải sắm bằng được món cho bằng bạn bằng bè, dù ta không dùng chỉ để người khác gật gù vài giây bảo là ta “ngon lành nhỉ”.
Rồi ta cũng quen xem người khác như đồ vật, tức là “người đó (hay vật đó) có chức năng như vậy mà, người đó (hay vật đó) phải tự khắc làm điều đó chứ”, bởi vì ta luôn có suy nghĩ sự tiện nghi hay nhu cầu của ta luôn đáp ứng bởi đồ vật, thì người cạnh ta, cũng vậy thôi.
(Theo Cộng Đồng Sách)
https://www.facebook.com/congdongsachsydney