“Dù thế nào tôi cũng thấy mình không thể viết hay hơn cuốn Totto-chan bên cửa sổ được. Bởi lẽ trong đời tôi, chưa có khi nào mà mỗi ngày trôi qua đều vui như hồi còn học ở trường Tomoe. Nhưng mà, nếu thật sự có nhiều người muốn biết câu chuyện sau đó của một người như tôi thì dần dà tôi cũng bắt đầu suy nghĩ. Hay cứ viết thử xem. Và thế là mất tận bốn mươi hai năm để tôi lên được tinh thần 'Nào viết thôi!' Nhưng khi bắt đầu viết, tôi đã không thể ngừng cười, ngừng khóc, và sau đó những ký ức về chiến tranh lần lượt hiện ra...”
Không còn cách nào khác, mẹ đành đưa Totto-chan đến một ngôi trường mới, trường Tomoe. Đấy là một ngôi trường kỳ lạ, lớp học thì ở trong toa xe điện cũ, học sinh thì được thoả thích thay đổi chỗ ngồi mỗi ngày, muốn học môn nào trước cũng được, chẳng những thế, khi đã học hết bài, các bạn còn được cô giáo cho đi dạo. Đặc biệt hơn ở đó còn có một thầy hiệu trưởng có thể chăm chú lắng nghe Totto-chan kể chuyện suốt bốn tiếng đồng hồ! Chính nhờ ngôi trường đó, một Totto-chan hiếu động, cá biệt đã thu nhận được những điều vô cùng quý giá để lớn lên thành một con người hoàn thiện, mạnh mẽ.