“Khôn lớn thật đáng sợ!”
“Cái gì cũng có cái giá của nó. Sự trưởng thành tuy hơi buồn một chút vì ta phải hy sinh những điều thật thân thương, nhưng con có quyền chọn giữ lại hay bỏ đi mà. Đúng không?”
Cuộc sống của người lớn như ngồi trong một chiếc tàu lửa, mặc nhiên đi về phía trước mà đôi khi bản thân không biết đang tìm kiếm điều gì. Giữa hàng vạn những chuyện mệt mỏi trong cuộc sống, đôi lúc bạn không còn đủ sức để mở lòng mình và sẻ chia với mọi người xung quanh. Và khi ấy, ai cũng mong một lần được bé lại, thả mình nhẹ trôi bên tiếng ru của mẹ và kỷ niệm chơi đùa cùng đám bạn mỗi chiều. Mang trong mình câu hỏi “Ai rồi cũng phải lớn lên, nhưng mấy ai có thể trẻ lại như thuở ban đầu?”, Jun Phạm đưa bạn đọc đến với “Xứ sở miên man” để tìm kiếm câu trả lời cho con đường trở về với niềm vui trong dáng vẻ của một đứa nhỏ được yêu thương, che chở.
“Xứ sở miên man” là cuốn sách dành cho thiếu nhi với tất cả sự hồn nhiên trong câu từ, vun vén trí tưởng tượng diệu kỳ và làm thế giới nở đầy sắc hoa rực rỡ trong mắt mỗi em nhỏ. Hình bóng cô bé Mì Gói đắm mình nơi các bức vẽ xinh, tự mình sáng tạo ra một thế giới trong mơ nhiệm màu với các nhân vật đàn cá đầu mèo, tộc Huỳnh Điệp, nông trại của những phú bà rau củ, chú Cuội… Jun Phạm tỉ mỉ xây dựng vùng đất đầy thi vị, khiến trẻ em thích thú khi từ trên trời rơi xuống những thiên thạch đẹp mắt hay từ dưới đất mọc lên như đóa hoa rực rỡ, ngỡ như giấc mơ ngay đời thực. Nhân vật Tò He có nói rằng: “Mơ hay thực cũng phụ thuộc vào cách suy nghĩ của chúng ta. Trẻ con vẫn sống ở thế giới thực, nhưng chúng vẫn luôn mơ mộng đó thôi. Và quan trọng là chúng vẫn rất hạnh phúc.”
Chính từ khung cảnh đáng yêu trong trí tưởng tượng trẻ thơ đó, cuốn sách này cũng dành cho tất cả người lớn từng là những đứa trẻ mộng mơ, đã bỏ quên tình yêu chính mình giữa bộn bề cuộc sống. Dù muốn hay không thì con người ai cũng phải trải qua giai đoạn trưởng thành một lần trong đời. Những khuôn khổ, rào cản, trách nhiệm, bổn phận, hay những phán xét, quy định chẳng phải là chiếc lồng giam vô hình khiến cho chúng ta từng ngày kiệt quệ đi sao.