Tại sao tồn tại trong con người Nguyễn Nhật Ánh, người đàn ông năm nay đã 67 tuổi (con xin lỗi bác vì đã nêu tuổi của bác ở đây), lại luôn là những dòng văn đáng yêu, ngây ngô nhưng không ngáo ngơ chút nào. Tại sao bác lại vẫn có thể nhìn được sự vật, sự việc qua ánh nhìn của trẻ con không sai lệch chút nào như vậy?
Mình vẫn tự hỏi và thán phục bác Ánh, nhà văn tuổi thơ và trọn đời của mình, mình dám khẳng định như vậy, dù năm nay mình mới 26 tuổi. Tác phẩm của bác mình có thể đọc nghiền ngẫm bất cứ giai đoạn nào trong cuộc đời.
Lần này bác gửi đến độc giả nhân vật Tèo, cậu bé có tâm hồn tinh khiết, có “trái tim như luôn nhúng vào yêu thương”, đã làm thay đổi nhãn quan từ các đứa trẻ khác đồng trang lứa và kể cả người lớn xung quanh. Tèo vì 1 lần đỡ cho cha mà té xuống sông bị liệt rất lâu. Vậy mà ba mẹ cận kề cậu lại không phải là ruột thịt. “Việc một đứa trẻ được lớn lên với ba mẹ là điều hiển nhiên”, nhưng Tèo không có may mắn đó, vậy mà Tèo vẫn biết yêu thương, ngay cả với người ba không phải ruột của mình, hay đánh mắng cậu, vậy mà cậu vẫn không ghét. Tèo biết cảm nhận từng vị ngọt của tình cảm hiển hiện xung quanh, từng chi tiết của cuộc sống. Tèo luôn nhìn thấy sự tích cực và vui vẻ trong bất cứ điều gì. Đó có phải là cậu bé con bình thường, vẽ giỏi và thông minh, hay đó là thiên thần, cũng như cậu hay gọi những thiên thần hộ mệnh của mình đã đỡ đầu cho cậu không va vào đá khi té, là “tiên”? Còn độc giả có nhận ra mình còn giữ được những góc nhìn đầy thiện cảm và tích cực như Tèo nữa hay cuộc sống đã khiến mình thay đổi quá nhiều rồi?
(Theo Cộng Đồng Sách)
https://www.facebook.com/congdongsachsydney