Vì sao những đứa trẻ ngày nay thường hay béo phì, biếng lười, hỗn hào, học kểm, gặp các vấn đề tâm lý, và mong manh dễ vỡ hơn nhiều so với các thế hệ trước? Lật từng trang sách bình yên là những suy nghĩ khuấy động mạnh mẽ, lắng đọng trong cái đầu của tôi, vốn đã thấy và đã nghĩ quá nhiều câu chuyện "giáo dục gia đình" đầy đủ cung bậc, sắc màu. Khép lại chuyện Xứ Người, tôi cứ ngỡ mình đang đọc chuyện Quê Ta.
Có thể một phần đang diễn ra nơi trời xa chưa "nhập khẩu" vào quê mình, nhưng cái mầm móng đã bắt đầu ló dạng. Nếu chúng ta không dè chừng, biết đâu có ngày chuyện xứ người sẽ được bê nguyên sì si thành phiên bản Việt. Để rồi từ đó, nhiều đứa trẻ sẽ học hành thất bát, nói chuyện xấc láo, cơ thể ì ạch, và cả tinh thần, tâm lý có khi cũng ì ạch không kém. Chúng lớn lên đói văn hóa, thiếu giá trị và vô cùng mong manh, dễ vỡ trước cuộc sống vốn dĩ nhiều bão tố.
Cuốn sách đã từng bước mổ xẻ, vạch trần cội rễ của những "căn bệnh" thời hiện đại này ở con trẻ, mà phần lớn đều do bố mẹ và cách giáo dục tại gia. Từ đó, sách gợi mở và "tạc tượng" những nguyên tắc, giá trị nền tảng cho giáo dục gia đình - những điều nhiều khi hết sức đơn giản - để bố mẹ có thể nuôi dạy con cái thành Tài và thành Nhân, theo chiều sâu và bền vững lâu dài.
Có lẽ đã đến lúc các bố mẹ cần thật bình tâm, soi rọi rõ ngọn nguồn của những "căn bệnh" mà lũ trẻ thời nay đang phải hứng chịu. Để từ đó, chúng ta có thể tìm ra được những neo đậu, định hướng cho cái nghề làm cha mẹ nhiều cung bác và đầy ngã rẽ này. Câu trả lời không khó, nhưng có lẽ chỉ có ai "mắt sáng", chịu đọc thật kỹ và chịu nghĩ thật sâu thì mới nhìn rõ giáo dục tại gia thật sự cần gì cho con trẻ trong thời đại loạn thông tin và dễ lạc lối này.