Sài Gòn thì luôn luôn đổi thay, đổi thay mỗi ngày. Thế nhưng mỗi thế hệ người Sài Gòn sống và gắn bó với Sài Gòn đều tìm thấy Sài Gòn của riêng mình.
Hoạt động trong ngành truyền thông nhiều năm, đi du lịch qua rất nhiều nước trên thế giới, thưởng thức nhiều của ngon vật lạ, sơn hào hải vị, vậy mà mỗi lần đi qua Hồ Con Rùa, tôi chỉ thèm được ngồi và ăn lại món há cảo đã gắn bó với thời con gái của mình cách đây hơn 20 năm. Tôi nhớ cái không khí nhộn nhịp vào mỗi buổi tối, người lớn lại dắt tụi nhỏ chúng tôi ra đây chơi đùa, chạy nhảy, ăn uống và đi dạo quanh hồ. Hình ảnh đó hiện lên trong tôi như một bức tranh tuyệt mỹ, hoàn hảo, thân thương và gần gũi, như thể mình đã tìm lại được chính mình sau những tháng ngày bị cuốn trôi vào dòng đời tấp nập.
Khi chia sẻ suy nghĩ của mình với các đồng nghi bạn bè, tôi thật sự xúc động vì hầu hết mọi ng đều có sự đồng cảm với mình.
Có chị Việt kiều, mỗi lần đi xa về, kiểu gì cũng pl đi bộ vài lần qua các con phố quen, dừng chân góc đường Lê Thánh Tôn - Pasteur để mua một gói xôi bắp có hành phi giòn tan của hai mẹ con bà cụ đã ngồi đây trên 60 năm. Rồi thi thoảng cô lại chay đến con hẻm trên đường Vườn Chuối để ăn lại món bánh cuốn có nhân khô rang không giống ai của hai mẹ con bà cụ người Bắc di cư, vì không hiểu sao đi chân trời góc bể nào, cứ thèm ăn bánh cuốn lại nhớ đến bánh cuốn trong con hẻm này.
"Ăn để nhớ!" Tôi vô cùng ngạc nhiên với những người bạn nước ngoài sinh sống và làm việc trên đất Sài Gòn nhiều năm, họ "sành ăn" còn hơn tôi tưởng tượng. Họ chỉ cho tôi những quán ốc nằm trong những con hẻm nhỏ, những quán phở lâu năm hay tiệm bánh mì lề đường ngon. Có nơi chỉ bán vào buổi chiều trong vòng 2-3 tiếng đồng hồ, đến muộn là hết.
Tôi cũng được nghe kể về những nhà nghiên cứu ẩm thực, nhà sưu tầm cổ ngoạn. Họ không chỉ sành ăn, họ còn là một pho kiến thức về lịch sử ăn vặt Sài Gòn. Được nghe các vị kể chuyện, chúng ta như được bơi trong biển hồ kiến thức, được dẫn dắt qua những câu chuyện chân thực, ly kỳ và được chỉ điểm những nơi có thể hoa thành di sản.
Tôi nghĩ rằng trong mỗi con người chúng ta đều có những "món ăn để nhớ". Qua cuốn sách Ăn Vặt Sài Gòn, bạn sẽ tìm tháy trong tập sách này nhiều câu chuyện của nhiều thế hệ người Sài Gòn, người nước ngoài sinh sống tại Việt Nam. Những mảnh ký ức về một nét văn hóa ẩm thực Sài Gòn được ghép lại bằng hình ảnh và câu chuyện, tất cả được thể hiện chân thật, sống động, hy vọng sẽ trở thành kỷ niệm về Sài Gòn một thời...
Tôi cũng mong rằng, ăn vặt Sài Gòn sẽ là một nét văn hóa sẽ tồn tại vĩnh viễn, không bao giờ mất đi theo thời gian, hoàn cảnh, sẽ mãi là niềm vui chung của tất cả những ai đã, đang và sẽ thích ăn vặt.