Đây không phải là một quyển truyện có con mèo, hay về con mèo, đáng yêu như "Chú mèo dạy hải âu bay". Đây là một cuốn sách về Triết Học!
Khoan hãy vội đóng sách lại và bỏ đi ngay vì 2 chữ này. Đúng là nó nói lí thuyết, nhưng song song đó bỗng dưng ta phát hiện ra: người không chỉ yêu mèo bởi xuất phát từ việc yêu động vật, hay người nào đó hành hạ mèo vì độc ác.
Con người yêu mèo vì ganh tị với mèo, và ghét mèo vì đồng cảm với nó!
Nghe lạ không?
John giải thích, ngay từ lúc sinh ra loài mèo đã sống hạnh phúc mà con người luôn mơ ước. Con người lo chạy theo mục tiêu để đạt được hạnh phúc, nhưng mèo đã sống trọn từng giây đến lúc chết, và cái chết chỉ là vì nó không muốn sống nữa mà thôi, còn chúng ta sợ cái chết, hoặc đem cái chết ra như một sự chuẩn bị long trọng và cao cả.
Chúng ta nhìn thấy ta trong gương và luôn cố gắng để thay đổi bản chất của mình, mèo thì đã hài lòng với chính nó từ đầu, nó không cần biết bộ lông của nó đẹp hay xấu, nó sống sao là vì nó thích thế.
Bạn sẽ còn ngỡ ngàng hơn khi biết: con người không thuần hóa mèo, mèo thuần hóa chúng ta, và chúng tự thuần hóa chính chúng để cho phép chúng ta là bạn đồng hành.
(Theo Cộng Đồng Sách)
https://www.facebook.com/congdongsachsydney